Đức Phật khai thị: Linh dược trị bách bệnh

Đức Phật khai thị- Linh dược trị bách bệnh-1
Nguồn ảnh: Tân Sinh

Đại dịch Covid đã lây lan khắp toàn cầu trong gần hai năm qua, và không một ai, bất kể là từ các quan chức cấp cao, bậc quyền quý hay những người ăn xin, có thể trốn thoát khi đối mặt với dịch bệnh. Nhiều người bắt đầu suy nghĩ và tự hỏi đâu là hy vọng cho tương lai? Làm thế nào chúng ta có thể thoát khỏi mối đe dọa của bệnh tật?

Nhìn lại những câu chuyện lịch sử văn hóa truyền thống, đã có những ghi chép cho thấy rằng: Con người mắc bệnh không phải vô duyên vô cớ, nó cũng là một loại tồn tại của sinh mệnh, cầu xin Thần linh cứu giúp là giải pháp tốt nhất, và niềm tin vào Thần Phật chẳng phải là phạm trù đạo đức của con người sao?

Văn hóa truyền thống là văn hóa do Thần truyền lại, cũng tức là văn hóa bán Thần bán nhân: Người xưa tin rằng bệnh dịch và các bệnh truyền nhiễm do các vị Ôn Thần ở không gian cao tầng khống chế, còn sinh mệnh ở không gian tầng thấp trực tiếp gây ra bệnh dịch cho con người được gọi là Ôn quỷ hoặc Dịch quỷ.

Thần dược chữa bách bệnh

Trong cuốn “Phật gia kinh điển cố sự” đã ghi lại một câu chuyện như thế này: Một người đàn ông sau khi chết đi, anh ta đến gặp Đức Phật. Anh ta khóc lóc khổ sở và nói với Đức Phật: “Đức Phật, tại sao Ngài nhẫn tâm như vậy? Ngài để con ban ngày bận rộn suốt mà vẫn hai bàn tay trắng; tối thì mất hồn mất vía, nơm nớp lo sợ, con không có ngày nào là không thống khổ!”.

Đức Phật hỏi: “Tại sao lại như vậy?”

Người đàn ông trả lời: “Để kiếm tiền sống qua ngày, con đã nói nhiều điều trái với lương tâm của mình và làm nhiều điều trái với lương tâm, nhưng đó là để sinh tồn, và hơn nữa con cũng không để dành được gì. Khi đêm đến, con thức trắng đêm, cứ như ở trong địa ngục vậy. Phật tổ, cuộc sống không dễ dàng, tại sao Ngài hết lần này tới lần khác cứ muốn hành hạ con?”

Đức Phật nói: “Con à, vì để kiếm sống mưu sinh mà lừa dối người khác, chứ không sinh sống bằng con đường chính đáng. Ta nhân từ, không bao giờ đẩy một người chính đáng vào tình cảnh tuyệt vọng. Tâm trí con đầy cỏ dại độc hại, cần một loại thuốc thì mới có thể trừ bỏ nó đi”.

Người đàn ông vội hỏi: “Đó là loại thuốc gì? Xin Ngài cho con biết tên thuốc, con sẽ đi mua và uống ngay!”.

Đức Phật nói: “Tên thuốc là đạo đức. Đạo đức là linh dược vạn nghiệm, có thể phòng và trị tất cả bệnh tật”.

Thần linh xua đuổi quỷ sốt rét

Trong thời Nam và Bắc triều, cuốn sách cổ “Lục Dị truyện” của Lưu Tống có ghi lại một câu chuyện về viên quan huyện lệnh bị nhiễm bệnh dịch, đã cầu cứu Thần linh và khỏi hẳn. Quan Huyện lệnh huyện Gia Hưng là Ngô Sĩ Quý bị mắc bệnh sốt rét, khi đi ngang qua một ngôi miếu Thần tại Vũ Xương, ông đã cử người thay mặt ông đến kính Thần tế bái, thờ cúng và thành tâm cầu xin Thần linh phù hộ cho ông thoát khỏi “quỷ sốt rét” đã gây ra bệnh tật cho ông.

Sau khi rời khỏi ngôi đền hơn 20 dặm, ông đã nghỉ ngơi và ngủ một giấc. Ông nằm mơ thấy có một người phi ngựa đuổi theo và gọi mình, người này đuổi theo rất khẩn cấp. Cuối cùng cũng bắt kịp được thuyền của Ngô Sĩ Quý. Ông ta và một vị quan đi lên thuyền, trói chặt một sinh mệnh có hình dạng một đứa trẻ và mang đi. Ngô Sĩ Quý tỉnh dậy và căn bệnh sốt rét của ông đã được chữa khỏi.

Sinh mệnh có hình tượng đứa trẻ bị Thần linh bắt đi chính là quỷ sốt rét, nếu con quỷ ở không gian kia không còn nữa thì bệnh của Ngô Sĩ Quý ở đây nơi nhân gian cũng sẽ được chữa khỏi.

Vương Lão Thực được ân xá

Theo sách cổ “Thái Bình quảng ký”, có ghi chép về một câu chuyện có thật như sau.

Vào thời nhà Tống, phía sau phủ Kiến Khang, Giang Ninh, có một vị Vương Công mở quán rượu. Trong suốt cuộc đời, ông đều chính trực, kính tín Thần Phật. Ông cũng ra sức giúp đỡ những người tu hành. Ông nổi tiếng được mọi người biết tới bởi mua bán sòng phẳng, công bằng. Mọi người gọi ông là Vương Lão Thực.

Vào lúc hoàng hôn ngày 15 tháng Hai năm Quý Mão, hầu bàn đang chuẩn bị đóng cửa quán thì bỗng thấy một số tướng quân mặc áo đỏ cùng nhiều xe ngựa và người hầu đến quán dừng chân nghỉ ngơi. Người bán hàng vội vàng bẩm báo với Vương Lão Thực. Vương Lão Thực nói: “Mau mời họ vào” … rồi Lão Thực cung kính bưng rượu và đồ ăn lên mời tướng quân cùng tuỳ tùng.

Ngay lập tức, một nhóm tùy tùng cầm theo một bó dây thừng và dụng cụ, bước đến trước mặt tướng quân và nói: “Xin bao vây”. Tướng quân gật đầu đồng ý. Những người này ra ngoài đóng những thanh gỗ xuống đất, dùng dây thừng buộc chặt bên trên, khắp các ngõ ngách, người dân đều bị vây kín bằng dây thừng.

Sau khi hoàn thành, đám tùy tùng bẩm báo: “Dây thừng đã vây xong, quán rượu này cũng trong vòng vây”.

Vị tướng quân nói: “Vị Vương Lão Thực này là người cả đời tín Thần, lương thiện, chân thành đối đãi người khác, thích làm việc thiện, Thiên đế đều biết. Chỉ có riêng quán rượu này được bỏ qua. Nếu không thì không còn gì là Thiên lý công Đạo nữa”. Đám tuỳ tùng vâng lệnh, vội gỡ tấm rào gỗ, tháo dây thừng, để quán rượu nằm ngoài vòng vây.

Sau đó, tất cả họ lại lên ngựa phi như bay đi, trong nháy mắt biến mất không thấy tăm hơi. Vương Lão Thực và người hầu nhìn những tấm gỗ và dây thừng đóng xung quanh khi nãy, giờ đây lại không thấy nữa, họ rất kinh ngạc. Hai ngày sau, một trận hỏa hoạn lớn xảy ra ở Kiến Khang, tất cả những nơi trong vòng vây của sợi dây thừng buộc ngày hôm trước đều bị thiêu rụi, đến một mảnh gạch cũng không còn. Chỉ có quán rượu của Vương Lão Thực vẫn bình yên vô sự, nhưng xung quanh nó là một đống tro tàn.

Giống như con người mắc bệnh, thiên tai giáng xuống nhân gian cũng không phải là vô duyên vô cớ, đều là do Thần linh an bài. Có thể tránh được tai họa hay không là có liên quan đến đạo đức của con người nơi thế gian, người tốt sẽ không nằm trong số đó. Vương Lão Thực cả đời sống ngay thẳng, kính tín Thần Phật, buôn bán công bằng. Ông thiện đãi những người tu luyện, vốn đã tích đức từ trước, do đó Thần linh cho ông thấy được quá trình sắp đặt của tai hoạ và nguyên do tránh được tai họa, đó cũng là Thần linh đã khuyến khích ông tiếp tục hành thiện.

Một số người nói rằng phương thuốc tốt nhất để giải quyết tất cả các loại bệnh tật và thảm họa chỉ có thể là đạo đức, là tiêu chuẩn đạo đức được Thần Phật thừa nhận, tiền đề là cần tin Thần Phật, lễ kính Thần Phật, với tiền đề đó mới có thể nói tới đạo đức thực sự.

 

Theo NTDVN

Xem thêm

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.