Doanh nhân Chương Đặng: Nhân ngày thần tài, nói chuyện tiền nhé!

Doanh nhân Chương Đặng: Nhân ngày thần tài, nói chuyện tiền nhé!

Trong gia đình mình tôi là người ít tiền nhất, nhưng cũng có thể nói tôi là người xài tiền sướng nhất. Từ nhỏ tôi đã được cha mẹ, anh chị em cưng chiều. Nếu tôi cần tiền, tôi cứ việc hỏi bố, mẹ, anh chị mà không chút ngần ngại.

Khi đưa tiền cho tôi, không ai điều tra tôi dùng vào việc gì, và tại sao! Tất nhiên đó là một may mắn, nhưng là do tôi phải vận động để xứng đáng với sự hào phóng của gia đình: luôn chi tiêu đúng đắn, tiết kiệm và không dùng vào tứ đổ tường.

Tôi biết kiếm tiền sớm: mưu sinh (bán thuốc lá) từ hồi chưa biết yêu, và không bao giờ thấy xấu hổ về việc mình phải kiếm tiền cả. Ngược lại, tôi luôn thấy thích thú với việc kiếm tiền. Hồi còn là học sinh, tôi đã có nhiều triệu đồng trong ngăn tủ. Tôi có thể mua bất kì món đồ thời thượng nào lúc bấy giờ, nhưng tôi không mua: tôi chỉ lôi tiền ra đếm đúng số tiền mua được món đó, cột một cọng thun rồi quăng cục tiền vào tủ quần áo; thấy sướng!

Nhưng ý nghĩa của việc biết kiếm tiền sớm đã mang cho tôi một cái may mắn trong đời: không cay cú kiếm tiền cho được; nếu phải giành giựt, phải mưu mô để kiếm tiền là tôi tặc lưỡi cho qua. Suy cho cùng, cái sướng nhất của một người biết kiếm tiền không phải để kiếm ngày càng nhiều tiền, mà để mình thật sự làm chủ cuộc mưu sinh, bởi tôi biết nếu đối đế mất hết mọi thứ, kê cái xe bán phở ra đầu ngõ, góc chợ thì đảm bảo quán tôi sẽ rất đắt khách (những ai like bài này nhớ đến ăn ủng hộ 6 tháng khai trương nhá nha), và quán sẽ nên thơ đáng yêu, rộn ràng ong bướm và tôi sẽ được tự hào về quán này như những sản phẩm khác tôi từng tạo ra và được ca ngợi. Đó không phải là tài năng, mà là khả năng; nó luôn ở đó và khả dụng.

Tôi không dùng tiền làm đơn vị so sánh hay cân bằng các mối quan hệ. Tôi chơi với người cực giàu, tôi không mượn tiền họ. Tôi không bao giờ chứng minh với họ rằng tôi thuộc thế giới của họ; tôi chỉ cho họ biết rằng tôi rất ổn trong thế giới của tôi. Tôi cũng chơi với người cực nghèo (tức là họ sở hữu số âm trong tài khoản, đặc trưng người mới phá sản) nhưng tôi không thấy có trở ngại gì; họ không cần phải chứng minh điều gì. Tôi không thích nghe họ kể khổ, tôi cũng không cho họ mượn tiền, giúp được gì thì giúp không thì thôi; nhưng tôi luôn cho họ biết rằng tôi không xem thường họ; gia đình tôi cũng từng phá sản nên tôi hiểu hai chữ:”cùng cực”. Tôi chẳng ngại mời họ những bữa ăn ngon, bao họ đi mát-xa; ngồi chơi tán dóc, hay tìm kiếm cơ hội làm việc … đại khái thế.

Là một con buôn chính hiệu con nai vàng tôi cực nhạy về giá; tôi chỉ cần vào một siêu thị của một thành phố là có thể tính nhẩm ở nơi này họ bán bao nhiêu một tô phở thì hợp lí, tôi có thể “feel” được giá bất động sản nhanh và tự nhiên chỉ bằng cách đi qua một địa điểm và quan sát vào 3 lần trong ngày, bình minh, giờ tan sở và đêm xuống. Nhưng tôi không giữ tiền, không xài tiền lớn, không cân đối tiền … ai giữ thì giữ, ai làm gì thì làm, còn hay hết cũng không quan trọng luôn.

Vì khả năng đáp ứng tối đa với hai vế giàu nghèo, tôi không có nhu cầu dùng tài chính để chứng tỏ. Tất nhiên, tôi cũng thích siêu xe, thích nhà triệu đô, thích quần áo hiệu. Nhưng tôi vẫn đi xe vừa đẹp, ở nhà vừa tiền, mặc quần áo hơi hơi đẹp, đi đâu soạn sửa nhanh gọn, vừa phải hợp với tinh thần buổi gặp mặt.

Tôi không muốn nhầm lẫn giữa những khái niệm: một công việc đáng tự hào là công việc chúng ta thích làm, và luôn có thể làm nó theo cách riêng của mình, công việc phải đem lại lợi ích cho người khác chứ không chỉ là thu nhập. Nếu hôm nay chưa có thu nhập tốt, chúng ta có quyền tự đặt câu hỏi vậy liệu bao giờ và làm thế nào có thu nhập tốt … vì thanh xuân như một tách trà, uống hoài trà đá thì cũng phải đến thời ô long, chớ!

Làm giàu: là có dư từ các nguồn thu, không nhất thiết phải qui chiếu ra con số cụ thể. Thu nhập vượt hơn chi tiêu mà trong suốt quá trình làm giàu người ấy tiết kiệm nhưng không keo kiệt. Keo kiệt là chi mấy tỉ mua chiếc xe mà không chịu mua bảo hiểm cho tài xế, keo kiệt là kiếm mấy trăm triệu một ngày mà không đủ kiên nhẫn 15 phút nghe con kể chuyện trường lớp, vừa thấy con điểm kém đã chửi từ người làm đến gia sư, keo kiệt là dùng tiền mua chuộc một chỗ gửi con, một xuất thực tập tốt lấy đi cơ hội của người khác … như vậy là có tiền mà sống nghèo … càng ngày càng nghèo, càng nhiều tiền càng có phương tiện để … nghèo.

Về cơ bản: tôi không ghét bỏ tiền, tôi thích tiền. Nhưng tôi không thích con số, tôi sẽ mất hứng toàn tập với người nào cứ kèm giá tiền sau một món đồ để bảo chứng cái sự sang xịn của nó, nghe rẻ tiền hơn.

Tôi tôn trọng người giàu như tôi tôn trọng bất kì ai, người nghèo cũng có thể xấu thì người giàu cũng có thể tốt. Nhưng mà nếu họ là người xấu mà họ giàu thì cũng đỡ cho họ hơn là vừa nghèo vừa xấu!

Tôi tôn trọng người nghèo, như tôi tôn trọng bất kì ai, nhưng tôi sẽ bớt tôn trọng người nghèo khi họ dùng sự nghèo để biện minh cho mọi thứ; thậm chí là tự xem thường bản thân chỉ vì chính họ không giàu.

Tóm lại, tôi ít khi kịp suy xét xem ai giàu hay nghèo. Vì tôi chỉ mê người đẹp và sự quyến rũ; chưa kịp tính tới giàu nghèo thì gạo đã nấu thành cơm mất tiêu!

Bài viết đã được sự đồng ý của tác giả
Chương Đặng

Xem thêm

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.