Đôi điều gửi tuổi trung nien – Những việc tuy nhỏ mà ý nghĩa sâu sắc

Tuổi trẻ thì mong đến tết, họ mong chóng lớn để không bị kiểm soát. Tuổi trung niên mới thấm thía- ôi thời gian sao trôi nhanh quá, họ tiếc quỹ thời gian không còn nhiều trong khi bao việc còn chưa làm xong. Chúng ta hãy vui lên, lạc quan, yêu đời, hay nhớ không ai thươпg mình bằng chính bản thân mình, ốm đau thì bạn bè cũng chỉ ghé thăm một chút rồi đi, con cháu cũng nấu cho bát cháo rồi chúng phải đi làm, chỉ còn ta với ta, vậy nên hãy bớt buồn phiền, buông gánh để tụi trẻ gánh tiếp, nghỉ ngơi cho đầu óc thanh thản, hãy luôn chăm sóc sức khoẻ cho bản thân là điều quan trọng nhất.

– Nếu bạn bị bệпh, bị yếu: Hãy nghĩ rằng già thì phải yếu, xe máy chạy một thời gian thì máy cũng rọc rạch, nhông đĩa (xích líp) cũng nhão, cũng hỏng, cũng phải sửa chữa; sắt thép còn vậy huống chi da thịt mình.

– Nếu ở chung với con cháu, hãy luôn nghĩ rằng hạnh phúc tuổi già là con cháu luôn ở bên. Cháu có hò hét chạy nhảy sẽ thấy vui tai, vợ chồng tụi nó cãi nhau hãy nghĩ vợ chồng nhà nào chả vậy, có mình làm trọng tài tụi nó hết cãi nhau lại chẳng thích hay sao.

– Nếu con cái ở riêng, hãy mừng cho chúng nó, mình ở 1 mình muốn ăn lúc nào thì ăn, muốn ngủ lúc nào thì ngủ, thích đi chơi đâu thì đi, tự do vậy có ai bằng.

– Nếu bạn không có nhiều tiền, hãy động viên mình rằng tiền nhiều để làm gì, chết cũng chả mang đi được. Nghèo, ít tiền cũng cơm ăn 2 bữa, quần áo mặc cả ngày. Mang túi hàng hiệu vài triệu với túi vài chục nghìn mua ở chợ Đồng Xuân cũng như nhau, chả ai quan tâm. Ít tiền ăn uống đạm bạc càng không sợ tăng cân, мáu không bị nhiễm mỡ; ăn ngon sướng miệng chỉ tổ béo phì, bị gút. Các cụ dạy: 40 tuổi chưa làm quan, 50 tuổi chưa giàu thì thôi, không mơ ước nữa. Có người mở mồm ra là kêu thiếu tiền, kêu nghèo khó, kêu thì tiền cũng chẳng chạy vào túi nình, vậy nên hãy coi nhẹ tiền bạc, luôn vui cười kể cả khi trong túi không tiền, đấy là nghèo nhưng mà “nghèo sang chảnh”.

– Có thời gian thì tụ tập nhóm bạn đồng niên, nhóm đồng hương, tham gia các câu lạc bộ thơ, ca, nhạc, hoạ, dưỡng sinh, yoga…, thi thoảng đi du lịch đâu đó; có điều kiện thì đi xa, không có thì đi gần, tập trung nhà nào đó rồi chém gió, nhảy đầm, karaoke, vậy cũng khác gì tiên giới đâu.

– Nếu bạn còn trẻ, đang đơn thân, còn gì vui bằng có bạn tri âm, tri kỷ lúc về già, “ông đấm lưng cho bà, bà bóp chân cho ông” nếu tìm được ý trung nhân. Nếu không thì thà ở một mình cũng hay, tuổi lớn khó tính, nhà cửa không chung, con cái không chung, chả có gì ràng buộc, thích thì toàn lời có cáпh, không thích thì cãi nhau một trận, thế là chia tay, chỉ tổ con cháu nó cười chê. Vậy nếu gặp người hiểu mình, thươпg mình, có tập 2 thì quá tốt, nếu không thì ở 1 mình lại càng hay. Không cầu, không cưỡng, mọi việc tuỳ duyên.

Nếu bạn trên dưới 50 tuổi, giống như 1-2 giờ chiều, còn làm được khối việc. Nếu đã ngoài 60, đã hết 1 ʋòпg quay cuộc đời, giống như 3-4g chiều, còn chút ánh nắng cuối ngày, vậy muộn chưa thì muộn rồi, kịp không thì vẫn còn kịp. Công việc xã hội đã xong, trách nhiệm và nghĩa vụ với con cái đã hoàn thành, hãy nghĩ cho mình 1 chút, ăn được thì cứ ăn, chơi được thì cứ chơi, đi du lịch, chùa chiền nếu đi được thì cứ đi, vui được thì cứ vui, làm được gì thì hãy cứ làm; miễn sao không trái đạo đức, không vi phạm pháp luật, không ảnh hưởng đến ai, phù hợp với sức khoẻ, với túi tiền của mình, vậy là vui rồi.

Sưu tầm

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.